Nhỏ đáng ghét ... Em đã cướp trái tim anh rồi Part 1
Cả hai cùng đến trường trong bầu không khí mát mẻ, một bước đi tâm trạng ủ ê, một bước đi đầy hưng phấn với vẻ khoái chí hiện rõ ra mặt. Thật đối lập!
Trả lại con cún quậy tột đỉnh cho chủ nhân đương thời của nó, Thiên Di đâu biết rằng có hai tâm trạng cũng đang rất rất “hả dạ” sau khi nghe nó kể mọi chuyện của ngày hôm qua.
Lớp học dần dà đông hơn.
Cũng đã một thời gian khá dài không nhìn thấy Lập Hân và Tiểu Na đến lớp, chỉ nghe nói là họ đã chuyển trường mà không ai biết lý do là vì sao. Chỉ có duy nhất ba người trong lớp này biết. Về anh chàng “khai gian tuổi tác” – Dương Chính An cũng lặn đâu mất tâm, thật không ngờ cậu ta lại có thể dùng cái dung mạo “trẻ thơ” của mình để được vào cái lớp này học. Đúng là những người quen biết với Vĩnh Khoa không một ai đáng tin cả.
-----------------------------------------
Giờ ra chơi, Thiên Di lon ton “dạo mát” quanh trường mà không thèm nói với ai một lời nào làm cho ba người kia sốt ruột tìm kiếm.
_ Hi!
Nghe tiếng gọi, Thiên Di quay quắt lại, người trước mặt nó là ….để xem, không có khuyên tai.
_ Vĩnh Khoa? Sao anh lại ở đây? Anh không đi làm sao?
Vì là anh em sinh đôi nên giọng nói của họ có phần giống nhau đôi chút nên không tài nào phân biệt hai người họ bằng giọng nói cả. Bằng chứng là khi đó, Thiên Di cũng đâu nhận ra người đó đâu phải Vĩnh Khoa khi nghe giọng nói.
Một nụ cười hình thành trên khóe môi ai kia, rời khỏi cái gốc cây to lớn, ai kia khẽ nhếch môi :
_ Anh đến đây vì nhớ em!
Nhớ sao?
Mặt Thiên Di (lại) đỏ bừng khi nghe “chồng” mình nói thế, nó mừng đến nổi không nói nên lời. Vĩnh Khoa khẽ bước tới một bước, đưa tay chạm vào mái đầu thật nhẹ, cậu nâng càm
Thiên Di lên rồi khẽ khàng :
_ Em …không nhận ra anh sao?
…
Ngẩng ngơ. Hệ thống thần kinh thứ sáu đột nhiên nổi nút báo động đỏ. Một loạt các phần tử trong người nó đang cảnh báo về người trước mặt. Lùi lại một bước nhưng không được, Vĩnh Khoa đã vòng tay sang eo nó và giữ chặt cơ thể nhỏ bé trong vòng tay rắn chắc.
_ Sao thế?
_ Anh….anh..là…Vĩnh Kỳ.. – giọng hồi hộp.
Không thấy phản ứng từ người đối diện, Thiên Di thầm đoán là mình đã nói đúng. Vì Vĩnh Khoa không bao giờ có hành động âu yếm như vầy. Người này đích thị là Vĩnh Kỳ rồi …
Không tài nào thoát khỏi đôi tay rắn chắc kia, dù có cào cấu nhăn nhó cũng vô ích, Thiên Di đành đứng bất động chờ thời cơ tới. Nhưng chờ mãi, chờ hoài vẫn không thấy thời cơ đến. Nó đành phải cậy miệng mình để thốt lên vài câu chữ :
_ Vĩnh Kỳ, anh ….. anh…. Đói bụng không?
Không ngờ mình lại bật ra một câu không ăn nhập vào đâu hết ~.~
_ Không! Em đói sao?
Phóng lao thì phải “vịn” theo lao thôi.
_ Ừm. Đói, rất đói.
_ Muốn ăn không?
_ Muốn. – Thành khẩn.
Thoáng vụt qua một nét cười nguy hiểm. Vĩnh Kỳ trầm giọng :
_ Em muốn thưởng thức thứ “đồ ăn” ngon nhất thế giới không?
Có món ngon như thế sao?
Nghĩ thầm, Thiên Di khẽ gật đầu và không hề biết rằng mình đã sập bẫy một cách ngây thơ. Qủa thật anh em này rất có tài dụ khị người ta đến khi người đó sập bẫy một cách không ngờ nhất.
_ Vậy…mình đi ăn thôi. – Thiên Di hối thúc khi thấy người đối diện cứ im hơi lặng tiếng.
_ Không cần đi. Ăn….ở đây!
Sau câu nói, một bờ môi đỏ hạ cánh êm ái trên môi sóc con.
Cảm thấy là đủ để “nhấc” môi mình khỏi đôi môi chúm chím kia, Vĩnh Kỳ khẽ thì thầm vào tai Thiên Di :
_ Ngon không?
Lại thế nữa.
Thiên Di đưa tay sờ môi mình rồi nhìn Vĩnh Kỳ đầy giận giữ, nó nghiến răng :
_ Đồ điên. Không ngon chút nào.
Nhìn Thiên Di với vẻ mặt đầy “niềm tin”, Vĩnh Kỳ thản nhiên :
_ Không ngon sao? Chắc tại nhanh quá. Chúng ta làm lại nhé!
Không bao giờ.
Nghĩ bụng, Thiên Di co giò toan bỏ chạy, nhưng người kia đã kịp chụp lấy khuỷu tay nó bằng một lực không mạnh cho lắm nhưng đủ để giữ nó lại.
Căm phẫn nhìn tên “lưu manh” Vĩnh Kỳ, Thiên Di cố vùng tay khỏi bàn tay “quỷ quyệt” ấy nhưng không được. Không gian như lắng xuống, thời gian như ngưng động, nếu người trước mặt là Vĩnh Khoa thì tốt biết mấy nhỉ?
Nhưng tiếc là không phải, người này là Vĩnh Kỳ, nếu cái gương mặt ấy không đụng hàng với mặt của “chồng” nó thì nó đã dễ dàng xử lí bằng bạo lực rồi. Chỉ nghĩ đến gương mặt của Vĩnh Khoa thôi là không nở ra tay “tàn sát” chút nào. Tại sao ông trời lại bất công đến vậy? Tại sao lại đã có Vĩnh Khoa lại có thêm Vĩnh Kỳ làm gì?
(Ông trời : =.= làm sao mà ta lường trước được cơ chứ! Đây là chuyện ngoài tầm kiểm soát của ta.)
Xoạt.
Một tiếng động lạ vang lên, theo sau đó là một giọng nói quen thuộc đối với Thiên Di, chắc ông trời đã cử người này đến để giải nguy.
_ Xin lỗi, đã làm phiền!
Thầm cám ơn ông trời vì đã cứu nguy kịp lúc, nếu không thì chắc nó phải đứng đây và im re tới sáng mất thôi.
___End chap 33___
Áng mây thứ 34 : Sự thật được phơi bày
Chỉ cần gió….
……thì chuông sẽ kêu
Và…
….chỉ cần có niềm tin
…….thì yêu thương sẽ đến.
_ Đây là trường học chứ không phải nơi ai muốn vào thì vào.
Chỉnh lại gọng kính, thầy Vinh lại ôn tồn, giọng chậm rãi nhìn Vĩnh Kỳ :
_ Sao cậu lại vào được đây? Bảo vệ không ngăn sao?
_ Mua chuộc.
Với chất giọng ngỗ ngáo, Vĩnh Kỳ dửng dưng buông ra hai từ từ cửa miệng mình rồi buông cánh tay Thiên Di ra, cậu quay đi và để lại cho Thiên Di một lời tạm biệt.
Khẽ thờ phào nhìn sang thầy Vinh – ân nhân của mình – Thiên Di cười nhẹ :
_ Cám ơn thầy.
_ Không có gì! Thôi, em về lớp đi.
Nói rồi, thầy ấy quay đi, theo như hướng mà thầy đang đi thì chắc rằng nơi thầy đến là phòng Hiệu trưởng.
Trước đó, thầy Vinh đang trên đường đến phòng Hiệu trưởng để bàn chuyện thì chợt nhìn thấy Thiên Di đang trong tình huống khó xử nên “tạt” qua giúp đỡ.
Đang ngồi trầm ngâm trong phòng y tế, bất chợt từ đâu, một nổi lo lắng dấy lên, bâu víu lấy tâm trí thầy. Vừa lúc đó, có cuộc gọi đến, từ Hiệu trưởng.
Cảm thấy có gì đó không được ổn cho lắm, Thiên Di nghĩ bụng rồi lén lút theo sau thầy Vinh, vì nó nhận ra vẻ mặt thầy ấy đang rất lo lắng, có vẻ là một chuyện quan trọng.
Mặc dù việc theo dõi thầy giáo là không đúng, nhưng …nó không sao ngăn nổi chân mình. Đôi chân ấy cứ guồng bước theo người phía trước.
Cạch!
Tiếng mở cửa làm Hiệu trưởng đứng bật dậy, mặt ông lộ rõ sự lo lắng lẫn sợ hãi, nắm chặt lấy tay thầy Vinh như muốn van xin một điều gì đó, ông run giọng :
_ Làm sao đây? Làm sao đây? Ông ta đã biết mọi chuyện rồi. Ta vừa nhận được tin từ danh tính của ông ta.
Khẽ nhíu mày, mồ hôi bắt đầu tủa ra trên trán, thầy Vinh dìu Hiệu trưởng ngồi lại vào ghế, trấn an ông :
_ Bình tĩnh đi Hiệu trưởng.
Gương mặt thất thần, cảm giác đau đớn chiếm lấy con người đã có tuổi khiến ông lặng đi như chết. Đôi tay cằn cõi run lên từng đợt, giọng ông gấp gáp :
_ Ông ta đã biết hết rồi. Biết “chìa khóa vàng” là ai rồi. Biết việc Thiên Di là con gái ta, biết ta đang là Hiệu trưởng ở đây, biết con bé đang gần ta… Và ông ta sắp trở về rồi.
Chuyện gì thế này?
Thiên Di như không tin nổi vào tai mình nữa. Nó tự cười rồi nghĩ “Chắc là trừng tên thôi. Cha mình đã qua đời rồi mà”.
_ Bé Di.
Hai từ ấy bật ra từ miệng một người phụ nữ đứng tuổi, cái giọng tha thiết quá đõi thân thương ấy làm sao nó không nhận ra cho được. Là mẹ.
Câu nói của bà làm Thiên Di sững người và làm cho không khí trong phòng Hiệu trưởng nghẹn lại khi biết có người đứng ngoài cửa.
Bà hiền hậu, trìu mến nhìn con gái mình rồi dịu dàng nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Thiên Di, dắt nó vào phòng Hiệu trưởng. Cũng đã đến lúc cho con mình được biết sự thật rồi!
Xúc động không nói nên lời, Hiệu trưởng và thầy Vinh nhìn nhau như muốn trốn tránh sự việc sắp được phanh phui. Liệu ông có nhận được sự tha thứ từ con mình?
_ Chào Hiệu trưởng ạ. – Cuối đầu chào Hiệu trưởng, Thiên Di bắt đầu lí nhí với mẹ mình – Mẹ, sao mẹ kéo con vào đây?
_ Con gái ngoan, ta sẽ cho con biết một sự thật. Sự thật đã bị chôn vùi mấy năm nay.
Với ánh nhìn trìu mến, bà nhìn Hiệu trưởng Lâm để tiếp thêm sức mạnh cho ông. Không nên cứ giấu nhẹm mọi chuyện nữa, cũng đã đến lúc phải đối diện với sự thật.
Có một cái gì đó mơ hồ dâng lên, lấn át mọi suy nghĩ của sóc con, Thiên Di chậm rãi quan sát vẻ mặt của những người trong phòng một cách thận trọng. Bất giác, nó bắt gặp ngay ánh mắt dịu dàng của mẹ.
Một thanh âm dịu nhẹ vang lên, chất giọng như truyền đạt mọi suy nghĩ chứa đựng bên trong người kể, như hẳn đó là chuyện của một người khác. Bà vẫn giữ giọng trầm ấm, chậm rãi xoa đầu con mình :
_ Con gái của mẹ, người này chính là cha ruột của con.
Sao cơ? Cha ruột?
Như không tin vào tai mình, Thiên Di nhìn mẹ thật lâu để chắc rằng bà không đùa. Một trò đùa quá trớn rất dễ làm người ta đau quặng lòng.
_ Mẹ, mẹ nói gì vậy? Chẳng phải cha con đã …
_ Không. – Chặn ngang lời Thiên Di, mắt bà ngấn lệ – Người đã mất trong vụ tai nạn đó là hậu duệ của cha con. Vì trò chơi của một tổ chức, cha con buộc phải cho hậu duệ của mình bảo vệ mẹ và giả danh là chồng mẹ.
Trụ vững trên đôi chân đang run lên, như có hàn mũi kim châm vào một chỗ trên trái tim nhỏ bé, đau thắt. Thiên Di nắm chặt tay, nghẹn ứa cổ :
_ Mẹ, đừng đùa nữa. Con không thích đâu.
_ Mẹ không đùa. Xin lỗi con, người này thật sự là cha con.
Nhìn Thiên Di, ông chờ mong nó sẽ ông chầm lấy mình và gọi một tiếng “cha”, thật ấm lòng. Nhưng suy nghĩ của ông đã sai lệch, trong mắt Thiên Di chứa đầy sự phẫn uất và căm ghét. Nó mím môi dù mắt đã chứa đầy cái thứ nước mặn chát, chực trào ra khỏi khóe mi.
_ Cha sao? Với con, con chỉ có một người cha. Chính người cha đó đã ban cho con thêm mạng sống thứ 2 này….
Quay sang Hiệu trưởng, nó cười nhạt, đâu nào biết cử chỉ đó làm ông quặng lòng, xé gan.
_ Tôi không muốn có một người cha vô trách nhiệm, coi mạng sống của người khác như cỏ rác, vậy mà xứng đáng làm cha ư? Cái gì mà hậu duệ? Ngay cả hậu duệ của mình, ông còn không bảo vệ nỗi nữa là. Tôi không cần một người cha như thế. Không cần.
Chạy thật nhanh để che giấu những giọt nước mắt đang thi nhau rơi xuống, quyện vào không trung và bị gió cuốn đi. Chạy vụt ra khỏi ngôi trường đó, chạy đến mãi một lúc khá lâu, khi không còn hơi sức đâu để mà chạy tiếp thì Thiên Di mới dừng lại, thở hỗn hễnh cùng với nước mắt lắm lem.
Bầu không khí động lại hàng ngàn vết xước, làm cho tâm can người ta như muốn nổ tung. Hiệu trưởng Lâm đau khổ vấu chặt lấy tay mình như đang thầm trách móc bản thân. Ông cảm thấy sao mà lời đứa con gái bé bỏng sao mà đúng thế? Ông thật sự là người vô trách nhiệm. Không những thế, ông thật hèn hạ khi mải mê chạy trốn cái bóng của quá khứ mà không dám đối diện với nó, chiến đấu với nó. Ch