» » Nhỏ đáng ghét ... Em đã cướp trái tim anh rồi Part 2
Lượt xem: XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 43499654
Visits Today: 255431
This Week: 2490390
This Month: 9315002

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!

| Down
Chủ đề: Nhỏ đáng ghét ... Em đã cướp trái tim anh rồi Part 2
Đăng bởi: Tiến Thành
Ngày đăng: 2013-12-24
Hỗ trợ: 0165.469.4892 [No call]

Nhỏ đáng ghét ... Em đã cướp trái tim anh rồi Part 2




Chạm nhẹ môi mình, sóc con cười khẽ.

Hạnh phúc như ánh nắng chớm nhẹ ngoài kia, phảng phất hương thơm dìu dịu quanh cánh mũi.

Mãi đắm chìm trong bể kẹo ngọt lịm, Thiên Di chẳng hay có người đang đứng sau lưng mình.

_ Này, Vĩnh Khoa tỉnh rồi nên hạnh phúc ra mặt thế à?

Chất giọng trong trẻo khiến Thiên Di giật mình. Bảo Châu bước đến, cười tươi nhìn sóc nhỏ. Chợt, cô nàng phát hiện ra một cụ bà đang chậm rãi bước đi từ đằng xa. Chóng nhận ra cụ bà là người hằng ngày trò chuyện cùng mình, Bảo Châu quay sang Thiên Di, khẽ nói hệt cô y tá sốt sắng lo cho bệnh nhân của mình :

_ Em đợi chị nhé. Chị đưa bà ấy về phòng xong sẽ nói chuyện cùng em. Chịu khó ngồi ở ghế đá trong khuôn viên bệnh viện hóng gió trước nhé. Chị sẽ ra ngay.

Nói xong, Bảo Châu hớn hở chạy đi giúp đỡ cụ bà kia. Nhìn theo bóng dáng người chị đáng quý, Thiên Di ngây ngô cười. Dường như tính cách y tá đang dần lộ rõ. Đúng thật là Wen đại nhân, luôn khiến người khác thay đổi theo chiều hướng tốt hơn.

Có khi nào trong tương lai, ngoài A Huân, Wen lại có thêm một “đệ tử” không nhỉ?

Nhờ Wen mà cả Bảo Châu và Vĩnh Kỳ ý thức được nhiều hơn, thay đổi nhiều hơn. Chẳng những thế, ngày nào họ cũng đến bệnh viện để giúp đỡ cứ y như là đang ở ngay chính nhà mình.

Đưa tay che miệng khi một ý nghĩ nhỏ khẽ vụt qua đầu, Thiên Di lầm bầm,

khóe môi hình thành nụ cười đáng yêu :

_ Mình cũng rất muốn có chị dâu…

_ Nè, sao em lại đứng đây?

Vừa nhắc tào tháo thì tào tháo liền xuất hiện ngay.

Từ phía sau, Vĩnh Kỳ thong thả duỗi thẳng chân bước đến chỗ Thiên Di. Ánh nhìn có phần ma mãnh khi vừa chứng kiến sóc con gan dạ dám hôn Vĩnh Khoa ngay trước “đám đông”.

Hiểu được hàm ý kia, Thiên Di bĩu môi :

_ Em làm vậy để thoát thân thôi.

_ Anh có nói gì à?

Nén cười, Vĩnh Kỳ thản nhiên nói, mắt dời sang hướng khác để tránh chạm ngay ánh nhìn đáng yêu đang là chất súc tác gây cười kia.

Hơi bị xấu hổ, sóc con ngó lơ chỗ khác, giả vờ hỏi :

_ Anh tìm chị Bảo Châu hả?

_ Tìm cô ta làm gì?

Vĩnh Kỳ như bị sụp hố ngay lúc sóc con vừa dứt lời ngây thơ. Đúng thật là thông tin ngày nay truyền đi với vận tốc ánh sáng. Chắc nay mai thôi, cả bệnh viện sẽ biết tới cặp đôi Vĩnh Kỳ – Bảo Châu và trên diện rộng, chắc cả đất nước Việt Nam sẽ biết tỏng?

Cả hai trong sạch cơ mà. Sao lại trở thành tình nghi số 1 đất nước chứ?

_ Anh tưởng mình là tổng thống chắc?

Nhìn thấy được tâm tư đồ sộ của anh chàng mộng tưởng, Thiên Di lên giọng chọc ngoáy mặc dù thừa biết là Vĩnh Kỳ đang giả vờ đóng kịch để làm mình vui.

Giống như một người anh trai, cũng giống như Hải Nhân, Vĩnh Kỳ luôn là thế.

_ Tổng thống à? Ý tưởng không tồi. Okay, mai anh sẽ đăng ký một khóa học cho chuyên ngành tổng thống.

_ Hi hi, vậy cố lên nhé!

Cả hai cùng phì cười trước những lời mang chất gây cười kia. Hành lang bệnh viện như mang lớp áo khác. Tiếng cười vang vọng khiến mọi bệnh nhân vui lây. Không khí chẳng ngột ngạt và nồng mùi thuốc sát trùng, thay vào đó là bầu không khí vui tươi.

Luồng khí ấy rất có lợi cho sức khỏe của bệnh nhân! Cũng như câu “Một nụ cười hơn mười than thuốc bổ”.

-----------------------------------

_ Thiên Di?

Khẽ chau mày nghi hoặc cho cái tên không chút ấn tượng với đầu óc trống rỗng, Vĩnh Khoa hỏi lại Chính An cả mấy lần chẳng chán nhưng cũng đủ để khiến người trả lời bực dọc.

Chính An ngồi phịch xuống giường bệnh, kìm nén cảm xúc, khẽ đáp :

_ Tôi nhắc lại lần cuối cùng. Cô ấy là Thiên Di.

_ Thiên Di?

_ …

Thở dài, Chính An dùi mình xuống giường, lấy gối trùm kín đầu mình lại vì tên ngốc cạnh bên.

Sức chịu đựng của cậu có giới hạn mà. Cứ hỏi mãi. Đợi đến khi máu bầm tan thì tự khắc sẽ nhớ thôi. Hỏi chi lắm thế!

Vĩnh Khoa ma mãnh nhìn vào góc tường, khóe môi lập đi lập lại cái tên ấy rồi khẽ cười. Cũng có chút ấn tượng. Và hơn hết, khi môi ai đó khẽ chạm môi cậu, cũng thấy vui vui mặc dù chẳng hiểu lý do vì sao.

_ Này…

Lay lay người Chính An, Vĩnh Khoa hờ hững cất giọng.

_ Gì nữa?

Quăng cái gối vô can sang một bên, Chính An hằng học gắt vì bực mình. Sao cái con người này khi mất trí thì lắm chuyện thế không biết!

Lưỡng lự vài giây, Vĩnh Khoa quay sang nhìn Chính An, thốt ra câu hỏi khẽ :

_ Thiên Di thường hôn tôi như thế à?

_ …

Cái tên này….

Chính An không kìm nổi bực mình với cái tài lắm chuyện tò mò kia. Chuyện riêng tư giữa hai người thì làm Chính An bé nhỏ biết được? Chẳng lẽ mỗi lần cả hai đi chơi cậu phải theo… rình?

Hằng hộc nhìn Vĩnh Khoa, nở một nụ cười ngượng, Chính An đáp lời :

_ Chuyện đó thì làm sao tôi biết được?

_ Sao lại không biết?

_ Cậu… Được rồi, khi nào Thiên Di quay lại đây, cậu cứ hỏi thẳng cô ấy.

_ Thế… tôi có phản ứng thế nào khi nhỏ ta làm thế?

_ …

_ À, Thiên Di thường gọi tôi là Vĩnh Khoa hả? Còn kiểu gọi nào khác không?

_ …

_ Mà Thiên Di thích dùng bạo lực với tôi lắm sao?

_ …

_ Tôi và Thiên Di đang yêu nhau hả?

_ …

Đấy. Hỏi sao không bực. Cứ lải nhải miết. Tại sao khi mất một phần trí nhớ lại thành ra thế này nhỉ? Hay là có va chạm ở đâu nữa không? Sao cứ thay đổi xoành xoạch thế!

_ Này, sao không trả lời tôi?

Vĩnh Khoa giận dữ gắt lên, tia nhìn trở nên sắc lạnh.

Người giận phải là Chính An chứ?

Đến lúc này, Chính An mới chính thức đứng phắt dậy. Cơn giận thật sự đã bùng nổ. Bước ra cửa, cậu quăng lại câu nói của mình một cách hung hãn khiến người trong phòng chỉ biết nhìn theo :

_ Để tôi tìm Wen đến tiêm cho cậu vài mũi thuốc ngủ!

___End chap 72___


Áng mây thứ 73 : Hoàng tử lắm lời (2)


- Trở thành người yêu đầu tiên của 1 người, đó là điều may mắn
Nhưng. . .
- Trở thành người yêu cuối cùng của 1 người nào đó... mới thật sự là hạnh phúc.





Từng chòm mây lang thang dao du khắp chốn. Nắng len lỏi qua kẽ hở trong đám kẹo bồng bềnh ấy, chen chút nhau rọi xuống những tàn lá mới trút hết sương đêm, xanh ngắt.

Hàng cây lớn vắt sạch không khí, đem lại hương dễ chịu của ngày mới, vu vương nơi cánh mũi.

Gió dịu dàng quàng tay ôm trọn bầu trời, làm lung lay tán lá, vờn tóc ai thật khẽ.

Chóng tay nhìn xa xăm hồi lâu sau khi đã chọn cho mình chiếc ghế thích hợp và dễ tìm, Thiên Di nghiêng đầu nhìn những đứa nhóc ngây thơ đáng yêu đang đùa giỡn cùng nhau, nụ cười trẻ nhỏ thật trong sáng, không vương muộn phiền tựa thiên thần.

Bỗng, kí ức ùa về như cơn gió vừa thoáng qua. Chớp chớp mắt, Thiên Di vội quay sang người bên cạnh, thứ âm thanh trong trẽo khẽ vang cùng tiếng lá dao động, phối hợp nhịp nhàng :

_ Lạ thật. Sao trong phòng anh Vĩnh Khoa lại có súng?

Câu hỏi nhỏ khiến Vĩnh Kỳ bừng tỉnh, thoát khỏi dòng chảy mênh mang đang ùa nhau chạy trong não bộ.

Nhìn gương mặt đáng yêu, Vĩnh Kỳ khẽ nhíu mày.

Đúng rồi!

Hôm đó, khi Vĩnh Kỳ đến bệnh viện, cậu có đem theo một khẩu súng nhỏ, giấu trong ngăn tủ của phòng bệnh nơi Vĩnh Khoa nằm vì sợ Trương Tề đến bất chợt làm hại sóc con. Phải có thứ để phòng vệ chứ!

Mà Vĩnh Khoa cũng thích lục lọi thật. Mới vừa tỉnh dậy mà đã phát hiện ra trong phòng có “tàng trữ” vũ khí nguy hiểm! Chẳng những thế, cậu còn ngang nhiên lấy mà dùng.

Đưa tay gãi đầu, Vĩnh Kỳ nhỏ giọng nói, vẻ mặt hối lỗi trong thật ngố :

_ Là do anh đem đến.

_ Anh Vĩnh Kỳ cũng sử dụng thứ vũ khí đó? – Thiên Di nhăn trán, mắt dán thẳng vào đối phương.

_ Không. Anh lấy trộm của Chính An. Chắc cậu ta cũng phát hiện rồi!

_ Trời!

Thiên Di sửng sốt vì phát hiện ra anh em họ Trương có thật nhiều biệt tài khiến người khác kinh ngạc và không kịp tiếp thu.

Nếu người này mà được huấn luyện chắc chắn sẽ trở thành tên “đạo chích” đáng lo ngại đây.

Thật may mắn vì điều đó không xảy ra!

Một vệt sáng khẽ lướt qua, sóc con mở to mắt nhìn Vĩnh Kỳ, hốt hoảng nói :

_ Anh ấy mất trí. Thế ai là người bế em lên giường?

_ Sao? Có chuyện đó nữa à?

Vĩnh Kỳ hét lên, mém chút nữa là đứng phắt dậy. Nét mặt làm quá sự việc hết sức.

_ Thiên Di, đợi có lâu... lắm… không?

Từ đằng xa, Bảo Châu hớn hở chạy lại, rối rít vẫy tay chào sóc con bé nhỏ. Nụ cười vừa hiện ra lại chóng mất khi đôi mắt đen láy chạm ngay ánh nhìn của ai đó không đội trời chung. Thay vào đó, gương mặt liền trở nên không vui.

_ Sao anh lại ở đây?

_ Sao tôi lại không được ở đây?

Vĩnh Kỳ cũng không kém, anh chàng ngang ngạnh nói, mắt chẳng đối hoài tới dáng người đang đứng trước mặt mà nhìn sang chỗ khác thể hiện sự khinh thường đối phương.

_ Tôi chỉ hẹn Thiên Di thôi mà, sao anh lại ngồi đây?

Bảo Châu trợn tròn mặt, hung hăng nói như vung nanh trước con mồi. Tỏ ra mình có sức mạnh và đầy quyền năng.

_ Cái ghế này của cô à? Sao tôi lại không được ngồi đây?

Nhướn mày, Vĩnh Kỳ thản nhiên đáp bằng chất giọng khinh khinh.

_ Thôi. Anh chị đang gây ồn đó. Cũng may là… Wen… không… có… mặt… À, em phải đi hỏi cho rõ cái tên kia đã. Anh chị bảo trong nghen.

Thiên Di cười khẽ khi ánh nhìn chạm ngay tia nhìn sắc xảo đâu đó. Từ “bảo trọng” được sóc con cố ý nhấn mạnh nhưng dường như chẳng có tác dụng với hai người đang “hăng máu”.

Nhanh chóng hiểu chuyện và không muốn trở thành một trong những phần tử gây ồn, Thiên Di vội chuyển chủ đề và đứng dậy chuồn thẳng. Dại gì mà ở lại để hưởng “hậu quả” chung.

Còn lại hai người không đội trời chung. Lãnh địa này là của họ.

Gió thay nhau rít vào tán lá tạo thứ âm điệu đáng sợ. Như cảnh báo cho con mồi biết thợ săn đang đứng tần ngần phía sau họ.

Cả hai ánh nhìn tóe lửa khi chạm nhau tích tắc.

Âm u…

_ Quét dọn phòng y tá, phòng bác sĩ, phòng mổ, phòng của tất cả các bệnh nhân trong bệnh viện này. Ta sẽ cho người kiểm tra. Cấm tuyệt đối lười biếng.

Tiếng nói quen thuộc như vọng lại từ cõi hư không, chất giọng ấy chẳng bao giờ quên cho được, thứ âm thanh luôn làm cả hai con người kia phải khiếp sợ.

Giọng nói kia như đã khắc sâu vào tận xương tủy. Và hơn hết, cả hai không ai cho phép mình quên chất giọng đặc biệt kia.

Wen cười hiền hậu, hai tay khoanh trước ngực thư thái, nhân từ giao nhiệm vụ tối cao cho hai nhân viên quét dọn chuyên nghiệp chỉ trong một ca huấn luyện.

Chẳng đợi câu trả lời là đồng ý hay không đồng ý, Wen cười ranh mãnh rồi ung dung bước đi trong ánh nắng dịu nhẹ. Bỏ lại hai gương mặt ngơ ngác đến tội.

Cơn thịnh nộ vẫn còn nguyên vẹn.

Cuối cùng, cái lý do khiến sóc con bỏ chạy trước khi cuộc chiến kết thúc đã rõ như ban ngày. Thì ra là do đây!


Lại phải nhận khổ hình…

---------------------------------

Cạch!

Thiên Di nhẹ nhàng đẩy cánh cửa phòng bệnh, bước thật khẽ

<< 1333435

Lên Xem thêm

Disneyland 1972 Love the old s